Archives

Con búp bê có một nửa trái tim

Posted on 06 February, 2015 in Reads/ Writes

Hôm trước nhẩn  nhơ nghĩ gì mà bỏ tên mình vào Google Search, tự nhiên thấy nhảy ra link này, không khỏi có tý xúc động. Không biết bạn nào đã [đánh máy?] lưu lại truyện ngắn này của mình hihi (Cảm ơn bạn nhé!) Vẫn còn nhớ  ngày xưa mình viết truyện ngắn cũng hơi bị đều tay, tham gia CLB Sáng Tác của báo Khăn Quàng Đỏ nữa. Truyện đầu tiên mình được đăng báo là vào năm học lớp 3, và mình chịu không tài nào nhớ nổi là về cái que củi gì. 3 năm sau mình mới lại có truyện đăng tiếp, và từ đó thì đều đặn hơn đến tầm năm lớp 8 hay 9 thì mình ngừng không viết nữa. Mình nhớ có truyện “Viết riêng cho mẹ”, truyện về chuyến “phiêu lưu” của thằng Tí thằng Tèo gì đấy ở làng quê do bị bố mẹ mắng… Lẽ ra khi đi du học mình nên copy những bản thảo truyện đấy đem theo. Lúc ấy mình rất xấu hổ, không muốn đọc lại, không muốn xem băng quay video hình mình… đến bây giờ thì lại có tý tiếc ngẩn ngơ. Truyện ngắn phía dưới này, mình đã hoàn toàn lãng quên, đọc lại mãi đến hết đoạn đầu tiên mới chắc chắn là truyện của mình. Mình lưu lại đây một bản, đế nhớ rằng đã có lúc mình rất văn vẻ và bay bổng 😀

==============================================================

CON BÚP BÊ CÓ MỘT NỬA TRÁI TIM

-Nguyễn Lê Phượng Nghi-

Năm 2078, Địa Cầu.
Tôi là Lương. Tôi 15 tuổi, đang theo học cao học ở trừơng Bồi Dưỡng Tài Năng. Các bạn đừng cho rằng tôi nói láo (bây giờ ngừơi ta chẳng ai nói láo cả!). Tôi được đặc cách nhảy 3 năm – tôi là thiên tài mà lị! Ấy là vì, tôi vừa trình làng một con búp bê robot. Thật ra thì trẻ con cũng lắp robot được, nhưng vấn đề ở đây là, con robot của tôi hoàn hảo như một con người. Nó có da thịt, có thân nhiệt, sinh hoạt như chúng ta. Chỉ khác là tôi điều khiển nó bằng chip cảm ứng giọng nói, và nó không ăn uống như người ta. Nó tên là Hoàn Hảo. Hoàn Hảo đem về cho tôi giải Tài năng Trẻ và suất học bổng ở trường Bồi Dưỡng Tài Năng. Tôi cực kì tự hào. Đâu phải đứa 15 tuổi nào cũng được như vậy!

Tôi đưa Hoàn Hảo vào học ở trường Robot như một đứa trẻ bình thường , chiều đón nó về căn hộ của tôi. Tôi ở một mình. Bố mẹ tôi li dị đã ba năm, vì một lí do nào đó của người lớn. Bố tôi bay đến sao Hoả và miệt mài ở đó. Mẹ đã đi tới một đất nước khác để trợ giúp về y tế. Tôi có thể đi theo mẹ, nhưng tôi không thích. Tôi thuê căn hộ riêng, chi trả bằng tiền trog tài khoản ảo, trích từ lương tháng cửa bố và mẹ tôi. Hoàn Hảo, vì vậy, kiêm luôn chức năng giúp việc, và là người bạn để tôi nói chuyện. Thỉnh thoảng, tôi cũng đi họp phụ huynh cho Hoàn Hảo, và nở hết cả mũi khi thầy khen Hoàn Hảo nức nở. Hoàn Hảo hơn những con Robot đi học khác ở môn Tâm lí học và Nghiên cứu tình cảm con người. Hoàn Hảo có một trái tim. Tôi nói chuyện với nó, hệt như nói với cô bạn thân: “Hoàn Hảo, để tôi kể cậu nghe, hôm nay lớp tôi có một gã buồn cười lắm, đã dốt lại còn ra vẻ ta đây, bị thầy giáo sửa cho một vố.” Hoàn Hảo cười hì hì : “Ờ, rồi mai mốt tới lượt Lương nè.” Hệt như người, không khác tí gì. Cho nên, không lí do gì khiến tôi không đưa Hoàn Hảo đi dự cuộc thi Robot thông minh toàn dải ngân hà vào đầu quý tới. Tôi tin là tôi sẽ đoạt giải, vì quả thật tôi chưa thấy con Robot nào xuất sắc như vậy.

Hoàn Hảo rất dễ thương, và thường cho tôi những lời khuyên bổ ích, tỉ như lần tôi định sửa lén bài kiểm tra, nó đã ngăn tôi kịp thời, vì hai cậu học sinh làm thế đã bị đuổi học. Chỉ duy nhất một lần, tôi giận Hoàn Hảo. Ấy là khi nó đề cập tới gia đình tôi.
– Lương, Bố mẹ cậu đâu?
– Ly dị. Làm ơn đừng nhắc tới dc không?
– Sao cậu không tìm cách hàn gắn họ lại? Tôi đoán chắc là Lương đôi lúc cũng thấy buồn, phải không?
– Cậu biết gỉ mà nói? Tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ quan tâm tới việc nghiên cứu hiện tại.
– Cậu sai rồi…. – Nó chỉ mới nói tới đó, tôi đã ra lệnh cho nó im suốt ba ngày. Tôi không muốn nghe về việc đó. Tôi ghét cả hai người.

Mấy hôm nay tôi bận tối mắt. Chỉ lo cho Hoàn Hảo sao cho thật … hoàn hảo. Tôi đang nghĩ về một hệ thống chíp mới thì chuông điện thọai reng. Mẹ tôi gọi. Bực quá, tôi càu nhàu:
– Con đây.
– Mẹ hỏi thăm con, thế nào rồi?
– Con khoẻ, mẹ làm ơn đừng gọi đến nữa, dc ko? Con ghét mẹ, ghét cả bố nữa.
– Lương … Mẹ tới thăm con tuần sau nhé? – Mẹ ngập ngừng
– Con không muốn. Cả bố và mẹ muốn đi đâu thì đi!
Rồi dập máy. Tôi sợ nghe mẹ khóc. Tôi rất dễ xúc động trước nước mắt phụ nữ. Mà tôi đã khẳng định lập trừong của tôi rồi: tôi ghét cả bố lẫn mẹ vì đã bỏ rơi tôi. Ba năm rồi.

Tôi vùng chạy đi tìm Hoàn Hảo. Ba ngày nữa cuộc thi đã bắt đầu. Tôi phải chiến thắng. Quái, nó đâu rồi nhỉ? Tìm loanh quanh một hồi, tôi mới thấy Hoàn Hảo. Trời, Hoàn Hảo đây phải không? Nó vừa “đi học” về, tay xách túi, mặt mày lem nhem, mắt sưng lên. Nó mải khóc.
-Hoàn Hảo kể Lương nghe nào? Sao lại khóc?
-Lương, tại sao Hoàn Hảo không có cha mẹ?
Tôi bối rối:
-Vì Hoàn Hảo là Robot thông minh do Lương sáng chế.
– Hoàn Hảo không cần. Hoàn Hảo muốn có gia đình cơ, muốn có cha mẹ cơ! Hoàn Hảo chán lắm rồi. Ai cũng bảo Hoàn Hảo chỉ là cục sắt, Hoàn Hảo cũng có tình cảm như con người mà! Hoàn Hảo không chịu đâu!
Nó cắn môi, nghiến răng rồi đứng dậy.
-Hoàn Hảo ra ngoài phố đây. Lương hạnh phúc lắm, Lương ạ! Vì được là một con người có cả cha lẫn mẹ, được cha mẹ yêu thương. Hoàn Hảo biết rằng, cha mẹ Lương có cãi vã gì chăng nữa, cũng vẫn yêu thương và muốn chăm sóc Lương mà thôi. Lương đừng hỗn với cha mẹ. Đừng để một khi nào đó trở thành như Hoàn Hảo, cô đơn, không ai yêu thương trên đời…

Rồi nó oà khóc, vùng chạy vào thang máy.

Tôi ngồi đó, chết sững. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến tình cảm của Hoàn Hảo. Chung qui, tôi cũng chỉ xem Hoàn Hảo là robot, mà quên rằng tôi đã cho nó tình cảm của một con ngưòi. Và bố tôi, và mẹ tôi. Tôi nghe như trong tim có cái gì đó vỡ oà ra: bao tình cảm mấy năm ròng chất chứa tràn về cùng một lúc. Này là cha cao to, phúc hậu; này là mẹ, nghiêm nghị, nhỏ bé. Và tôi của mấy năm trước, đứa trẻ 11 tuổi toét miệng cười đầy hạnh phúc.

Hôm sau, tôi phá huỷ Hoàn Hảo. Tôi đã phát hiện ra, nó không thật sự tuyệt vời như vậy. Có một số lỗi kĩ thuật khiến Hoàn Hảo chỉ có một – nửa – trái – tim. Và nó luôn dằn vặt giằng co giữa  con người và Robot. Tôi không có quyền làm nó đau khổ thêm nữa.

Tôi nhắn tin cho bố mẹ, mời đến căn hộ của tôi vào tháng tới. Tôi nhớ Hoàn Hảo khủng khiếp. Không, nàng Robot ấy không Hoàn Hảo, nhưng ít ra, nó giúp tôi tự làm cho bản thân mình hoàn hảo hơn.

Tháng tư, xôn xao nhớ hoa dầu…

Posted on 06 April, 2012 in Jabbers

Trên FB có bạn nào nhớ hoa sưa của Hà nội, khiến tự nhiên mình nghĩ đến cây hoa dầu của Sài Gòn. Hoa dầu, đã bao lâu rồi không thấy?

Đường Sương Nguyệt Ánh là một trong những con đường mình ưa thích nhất ở Sài Gòn. Giữa lòng thành phố nhộn nhịp này, dễ mấy khi tìm được con đường với hai hàng cây thẳng tắp, cao lừng lững như vậy? Trưa hè oi bức, từ đường CMT8 đông đúc, rẽ vào Sương Nguyệt Ánh, ngẩn ngơ tưởng mình đi lạc vào đâu. Những tán cây to xòe rộng đan xen vào nhau khiế ncon đường dịu hẳn, nắng chỉ  còn là những mảng tròn xoe như những cái mâm, lốm đốm trên mặt đường. Và trời ơi, hoa dầu! Đến tháng năm đầu hè (ve có kêu rả rích không thì không biết), những cánh hoa dầu thi nhau rụng, xoay tít trên không như mê mải múa một điệu múa cuối cùng. Lần đầu tiên đọc The Thorn Birds, mình đã nghĩ đến những cánh hoa dầu này cũng tương tự loài chim kia, rời cành đúng một lần và chỉ được múa đúng một lần. Có cái gì đầy mơ mộng và kỳ diệu, khi người ta đi trên một con đường giữa lúc hoa dầu rơi. Cây dầu bình thường không ai biết, không ai hay, chỉ đến mùa dầu rụng mới kiêu hãnh khi bao nhiêu người ngơ ngẩn và xuýt xoa.

Mình biết đến con đường này, ngoài việc vì ở góc SNA – CMT8 có quán nước mía ngon nổi tiếng :), đơn giản còn là vì trường tiểu học của mình nằm đây. Những ngày đầu hè, ngoài việc nhặt cánh phượng xếp thành hình bươm bướm ép khô đầy vở, hếch mũi với bạn bè “của tao đẹp hơn của mày!”, không thể thiếu được những lần vun cánh dầu rơi, đợi gió nổi lên và tung hết lên trời, hy vọng có thể tự tay tái tạo lại điệu vũ diệu kỳ. Có cái gì vừa mỏng manh dịu dàng, vừa mạnh mẽ trên hai cánh chuồn ấy, cứ khiến người ta phải dừng lại, dõi theo cánh hoa rơi nghiêng, nương theo gió, lãng đãng đậu lại trên vai, trên tóc, hay rồi lại lặng lẽ đáp xuống mặt đường. Những ngày có hoa dầu là những ngày trò nhảy dây bớt phần hấp dẫn, đám con gái đi lòng vòng, mắt dán xuống đất, cố tìm một cánh hoa dầu đẹp nhất đủ làm bạn bè ganh tị. Sáng sớm đến trường, sao có thể quên hai bên đường ngập xác dầu, bước chân sáo và tiếng í ới gọi bạn quyện vào tiếng vỡ vụn của những cánh hoa khô.

Ngày xưa, có màn ép lá cây thuộc bài vào tập để không cần học mà vẫn thuộc bài. Mình đã bí mật tin rằng, nếu mình tìm được hoa dầu 3 cánh đẹp hoàn hảo, mình sẽ là người may mắn nhất trên đời. Suốt những năm tiểu học ấy, hoa dầu 3 cánh chưa bao giờ tìm thấy :-). Những lần sau đi lai trên con đường xưa, mỗi ngày lại thấy nhiều nhà cửa, hàng quán lộng lẫy hơn, xe cộ tấp nập hơn, không thể không nhớ lại một-số-năm-về-trước, mình mặc đồng phục nhảy lò cò đợi bố đến đón về, đã mộng mơ đến cảnh nằm trên một thảm hoa dầu giữa con đường xanh mướt ấy.

 

– Tháng tư, một ngày bận rộn, trong lúc đợi laundry và nhớ SG 🙂

p.s: Mình nhớ có một tấm hình chụp mấy chị em trước dinh Thống Nhất. Chuyến đi lần ấy mình đã quên sạch xe tăng, tướng tá, máy bay. Chỉ còn nhớ lại những cánh hoa dầu trên thảm cỏ ở dinh, và bịch xá xị Chương Dương ngon quá xá :-). Tiếc là không lưu hình lại trong máy mình hehe.

Đã, không, đang, và sẽ.

Posted on 29 February, 2012 in Reads/ Writes

–          Tại sao ngày xưa anh ngừng yêu em?

–          Vậy tại sao em thích màu hồng chứ không còn là màu tím? Tại sao em đổi từ bánh táo thành bánh tiramisu?

–          Anh đừng vớ vẩn, hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Anh đã thôi yêu em như thế nào? Đột nhiên anh thấy em xấu xí trong khi anh thích những cô gái nóng bỏng ư? Hay là số đo 3 vòng của em không còn là tiêu chuẩn của anh nữa? Hay anh ghét em lúc đó hay đi bán than theo từng tấn? Hay là anh chê em trẻ con? Hay là lúc cưa em anh xạo là anh thích món ăn em làm trong khi thật sự thì ngấy hết cả lên?

–          Em chẳng khác gì cả, liến thoắng suốt ngày, từ một chủ đề có thể đi sang một chủ đề khác. Anh chia tay em không có nghĩa là anh lừa dối em lúc đầu. Anh đã thích hình ảnh của em trong những lần đầu mình gặp, ở quán cà phê mùa hè năm ấy. Nói chung là anh cũng không cần làm em tự cao tự đại bằng cách khen em, nhưng đại khái là không hiểu từ khi nào, anh tỉnh dậy buổi sáng và cảm thấy có điều gì không ổn trong mối quan hệ của chúng ta… Anh vẫn enjoy những giờ phút bên em, nhưng anh không biết đó là những thứ exclusive cho tình yêu, hay là anh cũng có thể có những điều ấy ngay cả khi anh và em chỉ là bạn. Đương nhiên anh không nói về cái khoản kia…

–          Rồi anh làm gì?

–          Anh suy nghĩ về việc anh yêu em hay thật sự anh và em cốt lõi chỉ là hai người bạn. Anh không chắc. Anh thích em, nhưng có lẽ là chưa đủ để yêu. Và anh vẫn suy nghĩ về điều đó…

–          Tại sao anh không giải quyết mọi chuyển ổn thỏa với em rồi hẵng quen cô gái ấy?

–          Anh biết, anh biết, đó là điều anh vẫn còn áy náy và ân hận đến giờ. Nhưng cô ấy bước vào đời anh chứ có phải anh đi tìm cô ấy đâu? Cô ấy xuất hiện đột ngột làm anh không kịp chuẩn bị, và anh thì tinh thần đã lung lay trong chuyện với em. Những lý do cô ấy đưa ra để gặp anh thì cũng có phần chính đáng, em bảo anh từ chối làm sao??

–          Bọn đàn ông các anh, nói thế mà cũng nói cho được.

–          Thế lúc ấy em hận anh lắm không?

–          Không, em không hận anh. Em đã yêu anh mà, làm sao xoay từ yêu thành hận như thế được. Em thao thức ban đêm, chỉ nghĩ một điều là, tại sao, tại sao, tại sao, mình đã làm gì sai? Hay em không có chất-liệu-bạn-gái? Hay sâu thẳm trong tim thì em là đồng tính nữ mà không biết? Hết trách móc bản thân mình thì em trách móc anh. Tại sao anh nỡ đối xử với em như vậy? Sao không thành thật với em? Anh đã nói là sẽ yêu em kia mà…

–          Anh xin lỗi, anh thật sự xin lỗi.

–          Em đã nghĩ ra đủ cách. Hay là em tấn công anh lại từ đầu, biến thành một con người mới và quyết chí giành lại anh? Hay là em dung thủ đoạn để cô gái kia hiểu lầm anh mà tránh xa? Hay em đến khóc với mẹ anh – đấy, mẹ anh ngày xưa chả quá thương em là gì. Em nghĩ ra đủ trò – anh biết trí tưởng tượng của em phong phú đến đâu rồi đấy. Rồi em nghĩ hay là làm anh bỉ mặt, khóc lóc và trách anh ngay nơi công cộng. Nhưng em chúa ghét mấy trò yêu đương cầu hôn lùm xùm 10 nghìn bông hoa trên mạng, giờ chả nhẽ lại làm trò đó, không khéo ai quay phim lại tung lên mạng thì nghìn đời không hết xấu hổ…

–          Mất bao lâu thì em hết yêu anh?

–          Ai lại đi cân đong đo đếm thế bao giờ. Có trời mà biết được. Em chỉ từ từ nhận ra rằng, giữa em và anh quả có những điều không hợp, mà khi yêu em vì yêu nên bỏ qua. Lúc không còn yêu thì mới suy nghĩ lại. Có những điều nhỏ nhặt không đáng nói, nhưng có những điểm lớn lao, quan trọng, mà về lâu dài chắc chúng ta thành cãi nhau mất. Rồi em nghĩ, ngoài bố mẹ ra, trên đời này em phải tự yêu lấy bản thân mình. Chỉ có bố mẹ yêu em vô điều kiện thôi anh ạ, ngoài ra mình mà không thương mình thì còn ai thương nữa. Em không hẳn là tin vào định mệnh, nhưng em tin là nếu anh và em thực sự là của nhau, em sẽ quyết chí giành anh lại, và anh sẽ nhận ra cô gái ấy không phải là người anh tìm kiếm. Nhưng qua thời gian thì em thấy em vẫn sống khỏe khi không có anh… và anh cũng thế, phải không?

–          Em nói cứ như anh là người ác lắm.

–          Không, em nói thật mà. Mình gặp cả nghìn người trên đời, chỉ hẹn hò được một phần rất rất nhỏ trong đó. Rồi chỉ yêu một phần rất bé trong số những người mình hẹn hò. Cho nên cái xác suất chúng ta gặp người không phải dành cho mình là rất cao.

–          Em đúng là dân khoa học nói chuyện như làm toán. Em sống mà cảnh giác thế thì em sẽ bị cướp mất rất nhiều khoảnh khắc nhiệm màu trong cuộc sống và trong tình yêu.

–          Em cũng sợ điều đó chứ. Nhưng em có phải là cái máy đâu. Em vẫn yêu mà, nhưng em chỉ hiểu ra rằng ngày hôm nay em yêu một người, nhưng một thời gian sau tình cảm ấy có thể sẽ không còn nữa. Vì nhiều lý do, ai biết được vì sao? Em định nghĩa, giải thích và viết được phương trình chính xác cho tình yêu thì em ngồi đây nói chuyện với anh làm gì? Em cũng hiểu rằng, chia tay không có nghĩa là ngày xưa chưa từng yêu. Tình cảm đó chỉ chuyển hóa thành một thứ tình cảm khác mà thôi. Và nếu đã chia tay, thì đương nhiên người ta buồn. Không buồn thì có nghĩa đã chưa hề yêu. Nhưng em không bi lụy suốt ngày này sang tháng khác. Em buồn, nhưng không để ảnh hưởng đến những việc khác. Và em cố gắng không mất niềm tin vào cuộc sống và vào tình yêu. Đại khái là như thế, nói nữa anh lại cười em.

–          Nếu em trở lại ngày xưa, em có nhận lời yêu anh không? Em có làm gì khác đi không?

–          Nếu anh trở lại ngày xưa, anh có cầm cưa đi cưa em không?

–          Có, anh nghĩ là có.

–          Thế nghĩa là anh biết một ngày nọ sẽ không còn yêu em, mà vẫn yêu à! Anh thật là… :-). Em thì không biết được. Có lẽ em sẽ kéo dài thời gian tìm hiểu anh thêm một tí. Biết đâu khi kéo dài ra như vậy, em và anh sẽ nhận ra rằng chúng ta chỉ thật sự hạnh phúc nếu là bạn. Và chúng ta đã không bao giờ yêu nhau. Anh đã không bao giờ lừa dối em. Em đã không phải thao thức hết bao nhiêu là đêm. Và bao nhiêu điều khác đã không xảy ra.

–          Nhưng như vậy, có thể anh hoặc em hoặc cả hai, đã thắc mắc là không biết sẽ thế nào nếu mình yêu cô ấy/ anh ấy, đúng không?

–          Vâng, đúng :-).

–           ….. :-).