Posted on 31 March, 2017 in Family, Jabbers

Tháng tư về. Đã bao lâu rồi mình không có khái niệm lắm về nghỉ hè. Nghiên cứu sinh như mình, hè cũng như đông, đều đặn lên office. Ngành của mình không có lab, chỉ cần máy tính. Hôm nao lười, ngại, có thể làm việc ngay tại nhà, với một còn mèo-lai-lợn cuộn tròn cạnh bên và một ly cà phê sữa đá trước mặt. Không còn những khi làm bài tập mong lấy điểm A. Ngày qua ngày có 2 loại việc: viết code, chạy code cho ra kết quả, hoặc cặm cụi viết và chỉnh sửa papers.

Nhưng mà, tháng tư về. Nghĩa là ở Sài Gòn sắp đến mùa chò nâu. Trường tiểu học mình nằm trên con đường rợp tán chò nâu. Giữa Sài Gòn gắt gỏng vẫn có những con đường như thế, dù trưa nắng vẫn rợp mát, yên lành. Có ai để ý cây chò trong những ngày thường. Chỉ đến trước mùa mưa, trước mùa hè của lưu luyến, chia tay, những cánh (?) chò nâu bắt đầu rơi xuống. Sung sướng nhất là khi đang đi bỗng có cơn gió mạnh thổi qua, và xung quanh mình cả trăm cánh chò nâu quay vần vũ, say sưa tít mù đến khi chạm đất. Mình vẫn nhớ những lúc vốc chò nâu tung lên thật cao, nhưng trẻ con người thì thấp, tay ngắm, chẳng tung cao được mấy. Những cánh chò nâu đấy không bao giờ diệu kỳ như khi vừa xoay tít từ trên cành.

Hè về, mùa hoa phượng. Đã bao lâu rồi không thấy một tán phượng trước sân trường? Mà hình như những cây phượng mình thấy đều ở trước một ngôi trường nào đó? Vì chỉ có học sinh mới lặng lẽ cặm cụi nhặt cánh hoa lành lặn, đẹp đẽ nhất, ép thành những chú bướm khô rồi len lén khoe xem của ai xinh xẻo sáng tạo hơn. Con trai thì nhặt nhị hoa đá gà, rõ là trò vô bổ :). Chỉ thương các ông bố bà mẹ, mỗi mùa hè sẽ tự nhiên thấy hoa phượng ép đầy trong sách, nhỡ tay làm rơi gãy mất thế nào lại chả bị khóc bù lu bù loa cho.

Lần cuối mình về Việt Nam là mùa hè năm 2010. Cũng như những hè khác, trời Sài Gòn nắng chang chang, như thiêu như đốt, nắng cháy người đến tận 5-6h chiều. Bố mẹ lúc ấy ở tạm căn nhà thuê trong hẻm nhỏ, nhà không có máy lạnh, mình phát ngốt vì nóng nhưng cũng không dám kêu than. Bố không nghe mình kêu nhưng vẫn thương con gái, thế là mỗi lần ăn trưa xong bố lấy cục đá lạnh thả vào thau nước, vắt giẻ lau hết sàn nhà. Trời nóng đổ lửa, thoáng chốc nước đã bay hơi, chỉ có sàn nhà gạch mát lạnh. Mình và bố dán minh xuống đất như thằn lằn nằm cho đỡ nóng. Bảy năm rồi đã chưa về, thành phố của mình đã có rất nhiều đổi khác. Mong mỏi lắm lần sau về mình sẽ có dịp một lần ra Bắc đi một chuyến cùng với đoàn Cơm Có Thịt, gặp những người mình đã lặng lẽ dõi theo, cảm phục rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ gặp. Rồi mình sẽ ôm ba lô đi thăm thú rất nhiều nơi ở Việt Nam, và quan trọng nhất là lăn về nhà ríu rít trò chuyện như chim với bố mẹ, như chưa hề có rất nhiều năm xa cách. Bàn ăn sẽ nhiều gấp đôi số món thường ngày, và mình sẽ trổ tài làm su kem cho bố mẹ ăn :).

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *