Tết này chưa chắc em về được…

Posted on 04 February, 2016 in Family, Happy Moments, Jabbers

Thế là sắp sửa lại một cái Tết hát bài “Xuân này con không về”. Mùa xuân thứ 12 rồi, trừ đi một năm học Moho, tết đủ sớm để mình về hưởng cái rộn rã chuẩn bị cho kỳ nghỉ. Mình đã bay đi ngay tối mùng 1 Tết. Hôm ấy Sài Gòn vắng vẻ và yên ắng hẳn. Mình đã đi đủ lâu để thôi không thèm khát mùa Tết ở nhà. Nhưng đi lâu, lớn lên rồi lại bắt đầu bày vẽ. Tết năm ngoái là Tết đầu tiên mình ở căn hộ riêng, ở một mình nhưng vẫn hì hục đi mua bánh chưng, bánh kẹo, rượu trà, bình hoa, nhang thơm để cúng giao thừa. Có cả tham vọng mua con gà, nhưng mình chịu không biết tìm đâu con gà nguyên vẹn như ở nhà. Cúng giao thừa mà gà cụt đầu hay đầu xụi lơ thì còn vô duyên gấp bội. Đấy là mình đã tự giản đơn đi rất nhiều, bỏ xôi gà các món mặn đi hết. Đến lúc thắp nhang lên mới tá hỏa vì sợ khói nhang sẽ kích động chuông báo cháy. Thế là hì hục bày cỗ ra ban công trước cửa nhà, mặc áo lạnh tròn xoe như một quả bóng bay, thắp hương cắm vào cốc gạo. Có tý tự trách mình khi ở nhà không để ý học bố mẹ kỹ hơn mấy cái món này. Đứng trước ban công nhìn những sợi khói mỏng manh uốn éo và tan biến vào hư không, tự nhiên thấy lòng yên bình rất lạ. Rồi cũng đến lúc có nơi mình thật sự cảm thấy là nhà.

Mấy hôm trước gọi về bố bảo Tết năm nay đón chậm, vì những con đường mọi năm giờ này đã nhộn nhịp bán quà tết thì năm nay vẫn đìu hiu. Hay biết đâu người ta đã bớt bày vẽ, bớt phải hối hả đi mua nhưng lẵng quà gói sẵn tặng nhau vì hình thức là chính mà thực tâm thì không bao nhiêu. Vài hôm nữa phải gọi về hỏi xem mẹ đã mua được chậu hoa nào ưng ý chưa? Năm nay nhà có hũ dưa giá và nồi thịt kho trứng không? Ngày còn bé, mình đến là hãi những ngày chuẩn bị cho Tết vì tầm 23-24 tết các chị thợ sẽ về quê. Đồng nghĩa với việc đội quân gia đình sẽ hì hục kéo nhau đi… xịt và quét xác gián. Năm mươi người sống trong một không gian nhỏ, khó mà tránh khỏi. Nhưng mình kinh hết cả người khi thấy những con gián còn ngo ngoe nơi góc nhà. Mà gián Việt Nam con nào con nấy to đùng lại còn biết bay! Rồi mỗi ngày các chị em phân chia nhau quét và lau nhà, rồi tưới cây cho mẹ. Tính ra việc thì giản đơn mà sao hồi đấy mình lười thế :). Chỉ đến khi qua giao thừa, mới thấy bố mẹ thật sự rảnh rỗi. Mẹ có vài ngày nằm đu đưa võng kẽo kẹt, miệng nhâm nhi cắn hạt dưa và xem phim trên ti vi. Đến tầm mùng 7-8 các chị thợ lục đục trở vào. Mùng 10 cúng khai trương. Mình mong nhất là mẹ hay làm gỏi bắp cải và cháo gà. Thông lệ là thế, đến năm nào nổ ra dịch cúm gà, thế là đành tạm biệt hai món yêu quý. Chắc chắn nó đã được thay bằng món gì cũng rất ngon, nhưng trong lòng mình vẫn ương bướng không chấp nhận một kẻ mới soán ngôi.

Bố biết mình thích nghe về những quán ăn ngon, nên mỗi lần tìm ra quán mới, hay trở lại những quán quen của hai bố con, bố đều kể mình nghe. Như vừa rồi bố kể về quán phở bà Dậu ở Sài Gòn, nấu theo phong cách Bắc, nước trong không béo, không dĩa rau giá không tương đen, chỉ có bát hành cắt lát mỏng tang. Bố bảo đắt, hình như hơn 80 nghĩn một tô, nhưng có dịp về mình sẽ đi ăn cho biết. Bố cũng bảo, quán hủ tíu yêu thích của mình hương vị vẫn không thay đổi, mặc dù giá tiền đã gấp đôi so với lần cuối mình ăn vào 5.5 năm về trước. Quán hủ tíu này hình như không có tên, chỉ lèo tèo dăm bảy cái bàn, nằm ngay góc đường Nguyễn Chí Thanh và Nguyễn Thị Nhỏ. Mình ưa thích vì cọng hủ tíu to bản, mềm chứ không dai như hủ tíu Nam Vang. Tôm, thịt được trụng ngay trước khi cho vào tô, nên vẫn còn mềm mại rất tươi. Hy vọng nó vẫn tiếp tục giữ vững như thế đến lúc mình về, nhé. Chứ đừng như quán cháo lòng trên hẻm ở Nguyễn Thị Minh Khai. Quán đấy chứa cả một bầu trời tuổi thơ của mình, vì khi còn học ở Lê Ngọc Hân, khi được 10 điểm những môn quan trọng, hay được giấy khen, bố hay dẫn mình đi ăn ở đấy. Ngày xưa có cháo huyết, lòng, và mắt (mắt heo, nhưng tấm bảng viết sai chính tả thành “mắc”). Quán dọn ở một bên hẻm, bàn xếp, ghế con, bát sành (loại bát có cái viền xanh xanh ý), kèm theo dầu cháo quảy, một tô 2 ngàn. Tô cháo nấu lỏng chứ không đặc, mình thích vắt chanh và cho gừng sợi vào. Nhất là những hôm trời mưa, chủ quán căng tấm bạt, hai bố con ngồi nép góc, húp xì xụp từng muỗng cháo, ấm cả người. Khi mình trở lại vào 2010 thì quán đã hoành tráng hơn nhiều, bán từ 3h chiều chỉ đến tầm 7h tối là hết cháo. Không còn cháo mắt mà có thêm cháo mực. Một tô hình như 28-32 ngàn. Nhưng ăn vào mồm sao nó cứ nhạt nhẽo kiểu gì, mặc dù tô cháo to hơn, những miếng lòng dồi đầy đặn hơn, nhưng không hiểu sao nó không làm sao so sánh được với hương vị của tô cháo mắt 2 ngàn trong bát sành ngày ấy. Bố mình cũng đồng ý là quán đấy không còn ngon nữa. Hay có khi đấy chỉ vì mình lớn lên?

Lần sau về không biết Anh Huy có về không? Anh Huy chuyển vào lớp cấp 3 của mình sau khi mình đã du học, nhưng cũng gọi là quen. Ôi trời ơi, ông ý là một thổ địa những chỗ ăn ngon. Lần trước về dẫn mình đi ăn mì kéo ở Hà Tôn Quyền, chè Tường Phong ở An Điềm, nước dừa tắc Pasteur (lại còn chỉ cho mình quầy dừa tắc nào ngon LOL). Hình như chính AH cũng chỉ mình ăn Thạch chè Hiển Khánh, để đến lúc mình về hí hửng khoe bố thì té ngửa ra là bố đã ăn chè đấy từ mấy chục năm về trước. Nếu không về chắc mình phải xin ông Thổ địa một cái list hehehe.

Đêm khuya, post những thứ linh tinh, lan man trong suy nghĩ. Chắc là triệu chứng của ngày Tết sắp về. Rồi sẽ có ngày mình hát bài “Xuân này con sẽ về”, nhanh thôi. Mình hứa.

Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đủ ấm lòng
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng…

(Nguyễn Bính)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *