Con búp bê có một nửa trái tim

Posted on 06 February, 2015 in Reads/ Writes

Hôm trước nhẩn  nhơ nghĩ gì mà bỏ tên mình vào Google Search, tự nhiên thấy nhảy ra link này, không khỏi có tý xúc động. Không biết bạn nào đã [đánh máy?] lưu lại truyện ngắn này của mình hihi (Cảm ơn bạn nhé!) Vẫn còn nhớ  ngày xưa mình viết truyện ngắn cũng hơi bị đều tay, tham gia CLB Sáng Tác của báo Khăn Quàng Đỏ nữa. Truyện đầu tiên mình được đăng báo là vào năm học lớp 3, và mình chịu không tài nào nhớ nổi là về cái que củi gì. 3 năm sau mình mới lại có truyện đăng tiếp, và từ đó thì đều đặn hơn đến tầm năm lớp 8 hay 9 thì mình ngừng không viết nữa. Mình nhớ có truyện “Viết riêng cho mẹ”, truyện về chuyến “phiêu lưu” của thằng Tí thằng Tèo gì đấy ở làng quê do bị bố mẹ mắng… Lẽ ra khi đi du học mình nên copy những bản thảo truyện đấy đem theo. Lúc ấy mình rất xấu hổ, không muốn đọc lại, không muốn xem băng quay video hình mình… đến bây giờ thì lại có tý tiếc ngẩn ngơ. Truyện ngắn phía dưới này, mình đã hoàn toàn lãng quên, đọc lại mãi đến hết đoạn đầu tiên mới chắc chắn là truyện của mình. Mình lưu lại đây một bản, đế nhớ rằng đã có lúc mình rất văn vẻ và bay bổng 😀

==============================================================

CON BÚP BÊ CÓ MỘT NỬA TRÁI TIM

-Nguyễn Lê Phượng Nghi-

Năm 2078, Địa Cầu.
Tôi là Lương. Tôi 15 tuổi, đang theo học cao học ở trừơng Bồi Dưỡng Tài Năng. Các bạn đừng cho rằng tôi nói láo (bây giờ ngừơi ta chẳng ai nói láo cả!). Tôi được đặc cách nhảy 3 năm – tôi là thiên tài mà lị! Ấy là vì, tôi vừa trình làng một con búp bê robot. Thật ra thì trẻ con cũng lắp robot được, nhưng vấn đề ở đây là, con robot của tôi hoàn hảo như một con người. Nó có da thịt, có thân nhiệt, sinh hoạt như chúng ta. Chỉ khác là tôi điều khiển nó bằng chip cảm ứng giọng nói, và nó không ăn uống như người ta. Nó tên là Hoàn Hảo. Hoàn Hảo đem về cho tôi giải Tài năng Trẻ và suất học bổng ở trường Bồi Dưỡng Tài Năng. Tôi cực kì tự hào. Đâu phải đứa 15 tuổi nào cũng được như vậy!

Tôi đưa Hoàn Hảo vào học ở trường Robot như một đứa trẻ bình thường , chiều đón nó về căn hộ của tôi. Tôi ở một mình. Bố mẹ tôi li dị đã ba năm, vì một lí do nào đó của người lớn. Bố tôi bay đến sao Hoả và miệt mài ở đó. Mẹ đã đi tới một đất nước khác để trợ giúp về y tế. Tôi có thể đi theo mẹ, nhưng tôi không thích. Tôi thuê căn hộ riêng, chi trả bằng tiền trog tài khoản ảo, trích từ lương tháng cửa bố và mẹ tôi. Hoàn Hảo, vì vậy, kiêm luôn chức năng giúp việc, và là người bạn để tôi nói chuyện. Thỉnh thoảng, tôi cũng đi họp phụ huynh cho Hoàn Hảo, và nở hết cả mũi khi thầy khen Hoàn Hảo nức nở. Hoàn Hảo hơn những con Robot đi học khác ở môn Tâm lí học và Nghiên cứu tình cảm con người. Hoàn Hảo có một trái tim. Tôi nói chuyện với nó, hệt như nói với cô bạn thân: “Hoàn Hảo, để tôi kể cậu nghe, hôm nay lớp tôi có một gã buồn cười lắm, đã dốt lại còn ra vẻ ta đây, bị thầy giáo sửa cho một vố.” Hoàn Hảo cười hì hì : “Ờ, rồi mai mốt tới lượt Lương nè.” Hệt như người, không khác tí gì. Cho nên, không lí do gì khiến tôi không đưa Hoàn Hảo đi dự cuộc thi Robot thông minh toàn dải ngân hà vào đầu quý tới. Tôi tin là tôi sẽ đoạt giải, vì quả thật tôi chưa thấy con Robot nào xuất sắc như vậy.

Hoàn Hảo rất dễ thương, và thường cho tôi những lời khuyên bổ ích, tỉ như lần tôi định sửa lén bài kiểm tra, nó đã ngăn tôi kịp thời, vì hai cậu học sinh làm thế đã bị đuổi học. Chỉ duy nhất một lần, tôi giận Hoàn Hảo. Ấy là khi nó đề cập tới gia đình tôi.
– Lương, Bố mẹ cậu đâu?
– Ly dị. Làm ơn đừng nhắc tới dc không?
– Sao cậu không tìm cách hàn gắn họ lại? Tôi đoán chắc là Lương đôi lúc cũng thấy buồn, phải không?
– Cậu biết gỉ mà nói? Tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ quan tâm tới việc nghiên cứu hiện tại.
– Cậu sai rồi…. – Nó chỉ mới nói tới đó, tôi đã ra lệnh cho nó im suốt ba ngày. Tôi không muốn nghe về việc đó. Tôi ghét cả hai người.

Mấy hôm nay tôi bận tối mắt. Chỉ lo cho Hoàn Hảo sao cho thật … hoàn hảo. Tôi đang nghĩ về một hệ thống chíp mới thì chuông điện thọai reng. Mẹ tôi gọi. Bực quá, tôi càu nhàu:
– Con đây.
– Mẹ hỏi thăm con, thế nào rồi?
– Con khoẻ, mẹ làm ơn đừng gọi đến nữa, dc ko? Con ghét mẹ, ghét cả bố nữa.
– Lương … Mẹ tới thăm con tuần sau nhé? – Mẹ ngập ngừng
– Con không muốn. Cả bố và mẹ muốn đi đâu thì đi!
Rồi dập máy. Tôi sợ nghe mẹ khóc. Tôi rất dễ xúc động trước nước mắt phụ nữ. Mà tôi đã khẳng định lập trừong của tôi rồi: tôi ghét cả bố lẫn mẹ vì đã bỏ rơi tôi. Ba năm rồi.

Tôi vùng chạy đi tìm Hoàn Hảo. Ba ngày nữa cuộc thi đã bắt đầu. Tôi phải chiến thắng. Quái, nó đâu rồi nhỉ? Tìm loanh quanh một hồi, tôi mới thấy Hoàn Hảo. Trời, Hoàn Hảo đây phải không? Nó vừa “đi học” về, tay xách túi, mặt mày lem nhem, mắt sưng lên. Nó mải khóc.
-Hoàn Hảo kể Lương nghe nào? Sao lại khóc?
-Lương, tại sao Hoàn Hảo không có cha mẹ?
Tôi bối rối:
-Vì Hoàn Hảo là Robot thông minh do Lương sáng chế.
– Hoàn Hảo không cần. Hoàn Hảo muốn có gia đình cơ, muốn có cha mẹ cơ! Hoàn Hảo chán lắm rồi. Ai cũng bảo Hoàn Hảo chỉ là cục sắt, Hoàn Hảo cũng có tình cảm như con người mà! Hoàn Hảo không chịu đâu!
Nó cắn môi, nghiến răng rồi đứng dậy.
-Hoàn Hảo ra ngoài phố đây. Lương hạnh phúc lắm, Lương ạ! Vì được là một con người có cả cha lẫn mẹ, được cha mẹ yêu thương. Hoàn Hảo biết rằng, cha mẹ Lương có cãi vã gì chăng nữa, cũng vẫn yêu thương và muốn chăm sóc Lương mà thôi. Lương đừng hỗn với cha mẹ. Đừng để một khi nào đó trở thành như Hoàn Hảo, cô đơn, không ai yêu thương trên đời…

Rồi nó oà khóc, vùng chạy vào thang máy.

Tôi ngồi đó, chết sững. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến tình cảm của Hoàn Hảo. Chung qui, tôi cũng chỉ xem Hoàn Hảo là robot, mà quên rằng tôi đã cho nó tình cảm của một con ngưòi. Và bố tôi, và mẹ tôi. Tôi nghe như trong tim có cái gì đó vỡ oà ra: bao tình cảm mấy năm ròng chất chứa tràn về cùng một lúc. Này là cha cao to, phúc hậu; này là mẹ, nghiêm nghị, nhỏ bé. Và tôi của mấy năm trước, đứa trẻ 11 tuổi toét miệng cười đầy hạnh phúc.

Hôm sau, tôi phá huỷ Hoàn Hảo. Tôi đã phát hiện ra, nó không thật sự tuyệt vời như vậy. Có một số lỗi kĩ thuật khiến Hoàn Hảo chỉ có một – nửa – trái – tim. Và nó luôn dằn vặt giằng co giữa  con người và Robot. Tôi không có quyền làm nó đau khổ thêm nữa.

Tôi nhắn tin cho bố mẹ, mời đến căn hộ của tôi vào tháng tới. Tôi nhớ Hoàn Hảo khủng khiếp. Không, nàng Robot ấy không Hoàn Hảo, nhưng ít ra, nó giúp tôi tự làm cho bản thân mình hoàn hảo hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *