Category Archives: Jabbers

Tết này chưa chắc em về được…

Posted on 04 February, 2016 in Family, Happy Moments, Jabbers

Thế là sắp sửa lại một cái Tết hát bài “Xuân này con không về”. Mùa xuân thứ 12 rồi, trừ đi một năm học Moho, tết đủ sớm để mình về hưởng cái rộn rã chuẩn bị cho kỳ nghỉ. Mình đã bay đi ngay tối mùng 1 Tết. Hôm ấy Sài Gòn vắng vẻ và yên ắng hẳn. Mình đã đi đủ lâu để thôi không thèm khát mùa Tết ở nhà. Nhưng đi lâu, lớn lên rồi lại bắt đầu bày vẽ. Tết năm ngoái là Tết đầu tiên mình ở căn hộ riêng, ở một mình nhưng vẫn hì hục đi mua bánh chưng, bánh kẹo, rượu trà, bình hoa, nhang thơm để cúng giao thừa. Có cả tham vọng mua con gà, nhưng mình chịu không biết tìm đâu con gà nguyên vẹn như ở nhà. Cúng giao thừa mà gà cụt đầu hay đầu xụi lơ thì còn vô duyên gấp bội. Đấy là mình đã tự giản đơn đi rất nhiều, bỏ xôi gà các món mặn đi hết. Đến lúc thắp nhang lên mới tá hỏa vì sợ khói nhang sẽ kích động chuông báo cháy. Thế là hì hục bày cỗ ra ban công trước cửa nhà, mặc áo lạnh tròn xoe như một quả bóng bay, thắp hương cắm vào cốc gạo. Có tý tự trách mình khi ở nhà không để ý học bố mẹ kỹ hơn mấy cái món này. Đứng trước ban công nhìn những sợi khói mỏng manh uốn éo và tan biến vào hư không, tự nhiên thấy lòng yên bình rất lạ. Rồi cũng đến lúc có nơi mình thật sự cảm thấy là nhà.

Mấy hôm trước gọi về bố bảo Tết năm nay đón chậm, vì những con đường mọi năm giờ này đã nhộn nhịp bán quà tết thì năm nay vẫn đìu hiu. Hay biết đâu người ta đã bớt bày vẽ, bớt phải hối hả đi mua nhưng lẵng quà gói sẵn tặng nhau vì hình thức là chính mà thực tâm thì không bao nhiêu. Vài hôm nữa phải gọi về hỏi xem mẹ đã mua được chậu hoa nào ưng ý chưa? Năm nay nhà có hũ dưa giá và nồi thịt kho trứng không? Ngày còn bé, mình đến là hãi những ngày chuẩn bị cho Tết vì tầm 23-24 tết các chị thợ sẽ về quê. Đồng nghĩa với việc đội quân gia đình sẽ hì hục kéo nhau đi… xịt và quét xác gián. Năm mươi người sống trong một không gian nhỏ, khó mà tránh khỏi. Nhưng mình kinh hết cả người khi thấy những con gián còn ngo ngoe nơi góc nhà. Mà gián Việt Nam con nào con nấy to đùng lại còn biết bay! Rồi mỗi ngày các chị em phân chia nhau quét và lau nhà, rồi tưới cây cho mẹ. Tính ra việc thì giản đơn mà sao hồi đấy mình lười thế :). Chỉ đến khi qua giao thừa, mới thấy bố mẹ thật sự rảnh rỗi. Mẹ có vài ngày nằm đu đưa võng kẽo kẹt, miệng nhâm nhi cắn hạt dưa và xem phim trên ti vi. Đến tầm mùng 7-8 các chị thợ lục đục trở vào. Mùng 10 cúng khai trương. Mình mong nhất là mẹ hay làm gỏi bắp cải và cháo gà. Thông lệ là thế, đến năm nào nổ ra dịch cúm gà, thế là đành tạm biệt hai món yêu quý. Chắc chắn nó đã được thay bằng món gì cũng rất ngon, nhưng trong lòng mình vẫn ương bướng không chấp nhận một kẻ mới soán ngôi.

Bố biết mình thích nghe về những quán ăn ngon, nên mỗi lần tìm ra quán mới, hay trở lại những quán quen của hai bố con, bố đều kể mình nghe. Như vừa rồi bố kể về quán phở bà Dậu ở Sài Gòn, nấu theo phong cách Bắc, nước trong không béo, không dĩa rau giá không tương đen, chỉ có bát hành cắt lát mỏng tang. Bố bảo đắt, hình như hơn 80 nghĩn một tô, nhưng có dịp về mình sẽ đi ăn cho biết. Bố cũng bảo, quán hủ tíu yêu thích của mình hương vị vẫn không thay đổi, mặc dù giá tiền đã gấp đôi so với lần cuối mình ăn vào 5.5 năm về trước. Quán hủ tíu này hình như không có tên, chỉ lèo tèo dăm bảy cái bàn, nằm ngay góc đường Nguyễn Chí Thanh và Nguyễn Thị Nhỏ. Mình ưa thích vì cọng hủ tíu to bản, mềm chứ không dai như hủ tíu Nam Vang. Tôm, thịt được trụng ngay trước khi cho vào tô, nên vẫn còn mềm mại rất tươi. Hy vọng nó vẫn tiếp tục giữ vững như thế đến lúc mình về, nhé. Chứ đừng như quán cháo lòng trên hẻm ở Nguyễn Thị Minh Khai. Quán đấy chứa cả một bầu trời tuổi thơ của mình, vì khi còn học ở Lê Ngọc Hân, khi được 10 điểm những môn quan trọng, hay được giấy khen, bố hay dẫn mình đi ăn ở đấy. Ngày xưa có cháo huyết, lòng, và mắt (mắt heo, nhưng tấm bảng viết sai chính tả thành “mắc”). Quán dọn ở một bên hẻm, bàn xếp, ghế con, bát sành (loại bát có cái viền xanh xanh ý), kèm theo dầu cháo quảy, một tô 2 ngàn. Tô cháo nấu lỏng chứ không đặc, mình thích vắt chanh và cho gừng sợi vào. Nhất là những hôm trời mưa, chủ quán căng tấm bạt, hai bố con ngồi nép góc, húp xì xụp từng muỗng cháo, ấm cả người. Khi mình trở lại vào 2010 thì quán đã hoành tráng hơn nhiều, bán từ 3h chiều chỉ đến tầm 7h tối là hết cháo. Không còn cháo mắt mà có thêm cháo mực. Một tô hình như 28-32 ngàn. Nhưng ăn vào mồm sao nó cứ nhạt nhẽo kiểu gì, mặc dù tô cháo to hơn, những miếng lòng dồi đầy đặn hơn, nhưng không hiểu sao nó không làm sao so sánh được với hương vị của tô cháo mắt 2 ngàn trong bát sành ngày ấy. Bố mình cũng đồng ý là quán đấy không còn ngon nữa. Hay có khi đấy chỉ vì mình lớn lên?

Lần sau về không biết Anh Huy có về không? Anh Huy chuyển vào lớp cấp 3 của mình sau khi mình đã du học, nhưng cũng gọi là quen. Ôi trời ơi, ông ý là một thổ địa những chỗ ăn ngon. Lần trước về dẫn mình đi ăn mì kéo ở Hà Tôn Quyền, chè Tường Phong ở An Điềm, nước dừa tắc Pasteur (lại còn chỉ cho mình quầy dừa tắc nào ngon LOL). Hình như chính AH cũng chỉ mình ăn Thạch chè Hiển Khánh, để đến lúc mình về hí hửng khoe bố thì té ngửa ra là bố đã ăn chè đấy từ mấy chục năm về trước. Nếu không về chắc mình phải xin ông Thổ địa một cái list hehehe.

Đêm khuya, post những thứ linh tinh, lan man trong suy nghĩ. Chắc là triệu chứng của ngày Tết sắp về. Rồi sẽ có ngày mình hát bài “Xuân này con sẽ về”, nhanh thôi. Mình hứa.

Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đủ ấm lòng
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng…

(Nguyễn Bính)

Updates.

Posted on 18 September, 2015 in Jabbers

It’s been over two months since I last wrote a blog post. Since I’m getting older and older now, I guess it can be fun to jot down fun/ important events once in a while. I know I enjoy reading old blog posts :-).

  • I passed my Prelim exam! 🙂 Not that the road ahead is all smooth and covered in roses (!), but it’s really a weight off my shoulders! Only a few people knew I was preparing for the prelim. I didn’t even tell my parents, or sisters. I don’t know why but it felt like I might jinx it by telling too many people (!!). Then if I were to fail, I’d have to find a way to gently update them with the bad news as well :|. Presenting in front of and being questioned by four professors in the field was quite nerve-wrecking, but they were all very nice, and I’m glad it’s over.
  • I invited the Biker to come to California with me and he agreed to :-). It seems silly, but even though we’ve been dating for three years, he’s never met my family. Too bad my parents weren’t here, but I’m glad he got to meet (most of) my sisters, aunts and cousins. I was planning to go to the Exploratorium or some cool places in San Francisco, but since his stay was short, we ended up just hanging around with my family. Sorry J, maybe next time we can have a longer vacation there and go to SF, Half Moon Bay, or a bunch of other cool places! I asked my cousin “So, does J get the cousin approval?” He said: “Oh yeah, he’s way too cool! Definitely got the approval from me chi Nghi. He might be the coolest cousin!” (which he quickly changed to “second coolest” after receiving my glare LOL).
  • The Biker got me a Klein bottle for Christmas 2012. When he visited me last time about three weeks ago, we decided to try filling it with water. The task turned out to be more challenging than we thought, since pouring water straight into the opening only fills the “tube” and then very quickly, it couldn’t fill anymore due to the air trapped inside. We tried twisting and turning the bottle while filling but that didn’t work out well. The Biker tried to make a bending straw from aluminum foil, but obviously it wasn’t flexible enough and just kind of got stuck at the top of the tube. In the end, we removed the core of some unused Ethernet cable and use that as a straw to suck the air out. The biker got some water while doing the sucking part, but hey, it’s for science!
  • I think I’m finally ready to blog about the recipe for cream-puffs (pate a choux, or bánh su kem). I’ve tried a few different ones, and this one gives the best results so far. I’ve yet to try different filling (someone suggested passionfruit/ lemon flavor, but I wasn’t ready to depart from the traditional one yet haha). When I make it next time, I’ll carefully take photos and write it up.
  • The Biker made a blog post (and chart) about places he’s lived in, and that post is quite thought-provoking for me to reflect back upon myself. Maybe I’ll make a similar chart 🙂

That’s all for now. The Biker can’t complain anymore about me letting this blog collect dust!

 

Going vegetarian… for a month

Posted on 05 April, 2015 in Food loves/ Recipes, Jabbers

After passing my qualifying exam, I needed to fulfill my promise to go vegetarian for a month. I did this vegetarian thing before, but I think the longest was 2 weeks. The hardest thing for me during that time was I constantly felt hungry, weak and tired. I craved for the yummy stewed pork, and BBQ ribs, and ginger chicken. This time, I decided to do in March, and I would be a lacto-ovo vegetarian (so I would still consume egg, and dairy products).

I actually finished the month without much struggle. The hardest part for me was the occasions when my friends would gather and make some super yummy Vietnamese dishes and I’d have to politely turn down the invitation. I think the biggest change this time is that I did pay attention to the nutrition in the dishes. I made sure I have the protein I needed for the day. Besides tofu, I also tried vegetarian sausage, quinoa, and beans. Veggie ground “meat” was horrible, I’d never eat that again. I used to hate pretty much all kind of beans, and I still am not a big fan of beans in my burrito or chilli (I know LOL), but somehow I’m okay with certain beans and dishes. I LOVE this Black bean- quinoa salad and usually change the ingredients here and there, add in some cubed tofu, chopped onion, sweet corn, change the dressing… to make many variations of it. I usually make enough to fill one 7-cup Pyrex container, and it is quite enough for 2-3 meals. I also love having roasted eggplants: Slice  and quarter them, spray a foiled baking sheet with oil, spread the eggplant out (I actually arrange the slices so that one tip is resting on another, basically just avoiding the whole cut section to touch the foil), spray/ drizzle olive oil, then sprinkle some sea salt, bake for 30 mins at 350F. That and a couple sausage links are plenty for my stomach :-). Another nice thing: I noticed my groceries bill is significantly less. I used to spend $30-$40 a week on groceries. Now $40 can last me two weeks. I never felt weak or lack of nutrition. I actually kept up my gym routine: 2-3 times a week, 2 hours each.

I think I want to loosely continue to be a vegetarian after this. Loosely, because if one day I feel like having beef, I’ll go ahead. I also will join social events without making a big deal about a separate vegetarian meal for me. But when I buy groceries, I’ll keep it to tofu, beans, quinoa, eggs, veggie links, and greens, especially summer is just around the corner and there’s sooo many options to choose from.

Posted on 14 September, 2014 in Jabbers

Last week, I made my regular trip to Kroger for my groceries as usual. On the small walk from the bus stop to the store, I came across a man. He looked middle-aged, largely built and also quite overweight. He was sitting on a bench, with a few bags next to him – I didn’t really pay attention to what were in those bags. He stopped me and asked: “Hello lady, do you speak English at all?” I said yes, how’s everything? He replied that he’s diabetic and his blood sugar is running really low now, and he wondered whether I could be kind enough to give him some food. Chick-fil-A is right in the middle of the lot, he said, and his dislocated hip made it hard for him to move around anywhere. I told him that I really have to catch the next bus, so I won’t be able to stop by Chick-fil-A, but maybe I can grab something from Kroger. He looked happy:”Then there’s a Starbucks from there, maybe you can get me the hot chocolate with whipped cream and caramel drizzles?”.

Now, in Saigon where I’m from, there are many homeless people or beggars asking for money on the streets. I almost never give money to them, sometimes because they look completely young and healthy, other times because I’m afraid the money will be collected by their “bosses” anyway. It’s sad but true – more than once I’ve turned away from a poor person with their open palms pointing at me. But this time, somehow I just want to give that man the benefit of the doubt. Sure, the specification about buying Chick-fil-A / Starbucks drinks is quite strange, but maybe he’s truly diabetic and really in need of something to raise his blood sugar up. As I finished buying my stuff, I was thinking about what to get for him. I whipped out my beloved Nexus 4, and the common directions for hypoglycemia is to quickly consume 15-20 grams of simple carbs, which can be found in 8 oz of milk. So I decided to get him a small bottle of milk. I walked out of Kroger after probably 20 mins.

As I walked closer to his bench with the bottle of milk in my hand, I could see his bags but not the man himself. I looked around, and there he was, walking back from Chick-fil-A with a bag of food in his arms. I waited for him to sit down on the bench before approaching him. I said “I saw that you managed to get some Chick-fil-A, yes?” He replied “Yeah, some other people didn’t mind, they helped me out.” I told him that I was glad he got food so his blood sugar wouldn’t drop so low. As I started walking away, he asked for some change for the bus, “just a mere $5, kind lady”. I thought of the neatly folded bills in my wallet, thought of the $1bus fares for probably 80% bus routes around this area,  kindly told him I used all my change in Kroger, and left.

I opened the milk bottle as soon as I got home and made myself a hot cup of coffee. The milk was good, and the coffee was good, but I wish I could have given that bottle of milk to that man.

 

 

Posted on 27 June, 2014 in Jabbers

A snippet of a conversation between me and my friend An, who truly loves chocolate, baklava, and pretty much anything sweet and fatty, at the same time has the biggest fear of having diabetes.

An: So you’ll make me a Mango Coconut Cream Tart when I visit right?
Me: Yeah if you promise to not splurge on sugar the week before. I’ll make a small one, maybe 10cm in diameter.
An: WTF? Are you kidding? Do you mean radius?
Me: Of course not!
An: But it’s too small! What if someone comes visit you? They’d eat my tart!
Me: ?? Who would come?
An: Hey maybe your Biker will swing by and then… poof! Tart is gone.
Me: Lol he lives 10 hours away. And if he comes I’ll make a separate heart-shaped one for him so no worries 😛
An: He might try to surprise you and when he sees the tart he’ll run towards it….
Me: Nah he’s not the type that really does the surprise visits 🙁
An: … and then he and I will be full of testosterone. Over a tart.