Category Archives: Jabbers

Posted on 31 March, 2017 in Family, Jabbers

Tháng tư về. Đã bao lâu rồi mình không có khái niệm lắm về nghỉ hè. Nghiên cứu sinh như mình, hè cũng như đông, đều đặn lên office. Ngành của mình không có lab, chỉ cần máy tính. Hôm nao lười, ngại, có thể làm việc ngay tại nhà, với một còn mèo-lai-lợn cuộn tròn cạnh bên và một ly cà phê sữa đá trước mặt. Không còn những khi làm bài tập mong lấy điểm A. Ngày qua ngày có 2 loại việc: viết code, chạy code cho ra kết quả, hoặc cặm cụi viết và chỉnh sửa papers.

Nhưng mà, tháng tư về. Nghĩa là ở Sài Gòn sắp đến mùa chò nâu. Trường tiểu học mình nằm trên con đường rợp tán chò nâu. Giữa Sài Gòn gắt gỏng vẫn có những con đường như thế, dù trưa nắng vẫn rợp mát, yên lành. Có ai để ý cây chò trong những ngày thường. Chỉ đến trước mùa mưa, trước mùa hè của lưu luyến, chia tay, những cánh (?) chò nâu bắt đầu rơi xuống. Sung sướng nhất là khi đang đi bỗng có cơn gió mạnh thổi qua, và xung quanh mình cả trăm cánh chò nâu quay vần vũ, say sưa tít mù đến khi chạm đất. Mình vẫn nhớ những lúc vốc chò nâu tung lên thật cao, nhưng trẻ con người thì thấp, tay ngắm, chẳng tung cao được mấy. Những cánh chò nâu đấy không bao giờ diệu kỳ như khi vừa xoay tít từ trên cành.

Hè về, mùa hoa phượng. Đã bao lâu rồi không thấy một tán phượng trước sân trường? Mà hình như những cây phượng mình thấy đều ở trước một ngôi trường nào đó? Vì chỉ có học sinh mới lặng lẽ cặm cụi nhặt cánh hoa lành lặn, đẹp đẽ nhất, ép thành những chú bướm khô rồi len lén khoe xem của ai xinh xẻo sáng tạo hơn. Con trai thì nhặt nhị hoa đá gà, rõ là trò vô bổ :). Chỉ thương các ông bố bà mẹ, mỗi mùa hè sẽ tự nhiên thấy hoa phượng ép đầy trong sách, nhỡ tay làm rơi gãy mất thế nào lại chả bị khóc bù lu bù loa cho.

Lần cuối mình về Việt Nam là mùa hè năm 2010. Cũng như những hè khác, trời Sài Gòn nắng chang chang, như thiêu như đốt, nắng cháy người đến tận 5-6h chiều. Bố mẹ lúc ấy ở tạm căn nhà thuê trong hẻm nhỏ, nhà không có máy lạnh, mình phát ngốt vì nóng nhưng cũng không dám kêu than. Bố không nghe mình kêu nhưng vẫn thương con gái, thế là mỗi lần ăn trưa xong bố lấy cục đá lạnh thả vào thau nước, vắt giẻ lau hết sàn nhà. Trời nóng đổ lửa, thoáng chốc nước đã bay hơi, chỉ có sàn nhà gạch mát lạnh. Mình và bố dán minh xuống đất như thằn lằn nằm cho đỡ nóng. Bảy năm rồi đã chưa về, thành phố của mình đã có rất nhiều đổi khác. Mong mỏi lắm lần sau về mình sẽ có dịp một lần ra Bắc đi một chuyến cùng với đoàn Cơm Có Thịt, gặp những người mình đã lặng lẽ dõi theo, cảm phục rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ gặp. Rồi mình sẽ ôm ba lô đi thăm thú rất nhiều nơi ở Việt Nam, và quan trọng nhất là lăn về nhà ríu rít trò chuyện như chim với bố mẹ, như chưa hề có rất nhiều năm xa cách. Bàn ăn sẽ nhiều gấp đôi số món thường ngày, và mình sẽ trổ tài làm su kem cho bố mẹ ăn :).

Drive responsibly.

Posted on 18 August, 2016 in Jabbers, Thoughts

Harming another life is among the most horrible things a person can do. I can’t even imagine the pain the Tesla driver’s family is going through.

Please, don’t drive under any sort of influence. Don’t drink and drive. Don’t get high and drive. Don’t text and drive. Don’t drive when you’re sleepy. It’s not worth it.

405 HWY crash

Posted on 24 May, 2016 in Emo, Jabbers, Thoughts

The other night I had a nightmare that was ridiculously vividly realistic that I woke up trembling for a good few minutes. It was a combination of two separate segments. In the first one, I was at some sort of water park. Obviously I wasn’t riding any turbulent rides but was just chilling on a buoy in a small pool. There were gentle waves. I was dreamily thinking of what cocktail to order: a pina colada, or a Long Island Ice tea? And suddenly, out of nowhere, this weird wave was approaching us. It’s skinny and tall instead of… short and fat like the usual ones. I was still mesmerized at the strangeness of the wave when he suddenly grabbed my buoy and screamed: RUN! (I guess he meant “SWIM”?) It was only seconds later when this wall of water erupted from that seemingly gentle wave and collapsed on us. I couldn’t breathe. I didn’t even have time to feel scared. My last thought was: Can I ride this wave to the land just like in movies?

FLASH.

And somehow, we were strolling on the street of a pretty small town. It was a beautiful day. And out of nowhere, that beautiful blue sky was no longer beautiful nor blue. There were several columns of dark, ominous smoke shooting up from the horizon to the sky. People were screaming, and we were hustled to some sort of safety room in the basement of a house. (And I was like WTF why does this peaceful town have such safety rooms???). There were a couple one-way windows in the room, so we could see the outside, but couldn’t be seen. The door to the safety room was shut, locked, and chained. I looked outside, and one of the smoke columns started to wiggle. I couldn’t believe in my eyes… it was a freaking dragon, like the one in Disney’s Sleeping Beauty. Several people were panicking. Some babies started to cry. Then my companion decided to open the one-way window so he could run outside to take a clearer look at the dragon. And that’s when I started to panic. I called out for him but he was already too far to hear me. I tried to open the window but several people held me down. As I was lying on the floor, I suddenly smelled something so bad ; and somehow I knew it was the dragon coming near. Oh my gosh, did it eat him alive?

I’ve always wondered how our brains generated dreams. Some dreams I can kind of get why I had them because they would be linked to an upcoming or recent event. But this kind of ridiculous nightmare with dragons and some weird Tsunami-wave on a Lazy pool??? Maybe I should pick up a book about sleeps, dreams, and nightmares.

===========================================================================

 

And once the storm is over you won’t remember how you made it through, how you managed to survive. You won’t even be sure, in fact, whether the storm is really over. But one thing is certain. When you come out of the storm you won’t be the same person who walked in. That’s what this storm’s all about. – Haruki Murakami

 

Cherry blossoms

Posted on 28 March, 2016 in Emo, Happy Moments, Jabbers

12916325_708333948937_2610054462311484079_o
It’s another year that I haven’t got to see the beautiful cherry blossoms in Washington, DC, due to absent-mindedness, messy schedules and what-not. So my friend Mai and I decided to go to Fearrington Village for the pretty cherry blossoms. Wasn’t too shabby, eh? It was kind of relaxing to just walk around, adore all kind of flowers blooming there, and have some girly chit-chatting over wine and gelato – chardonnay for me and strawberry gelato for Mai. It reminded me of when I was on the Suzuki Yamaha Maxim not too long ago for a motorcycle ride. There was one part of the ride when the sky ahead of us was of a deep blue shade, and as the wind was blowing at me it felt as if we were soon to enter a secret time-warping door. I wish it were truly a time-warping door, or even better, the What-if phone booth of Doraemon. That moment was almost magical.

In other news, I’ve been doing pretty decent with my running 500 miles resolution this year. I’ve run a bit over 150 miles this year, and I’ve done quite some intervals at 8mph on the treadmill. I’ve been trying to beat my previous year’s monthly distance total, and I’ve succeeded so far. I’m still 6 miles behind for March, but I’m confident I can catch up with four days left. May is going to be a tough one though – last year somehow I ran 68 miles in May. I think it was the month when I got crazy running four times a week, 3-5 miles each time with my officemate Victor. My running log can be here, or on the top right of this page, if you’re interested :).

Superman’s Honda Dream II

Posted on 01 March, 2016 in Family, Happy Moments, Jabbers

This was originally posted on Facebook, and is kept here for archiving purpose.

==============================================================================

My Dad used to ride a Honda Dream II motorcycle just like this for a very long time. I remember the times when I was sitting in front of Dad, and my two older sisters sitting behind him, heading to our music teacher’s house. I can’t remember the teacher’s name anymore… Giang or Van Anh, I think, and she used to live on Co Giang Street. Several years of taking keyboard/ piano lessons didn’t really help – now I can barely play the notes, and maybe have two sections memorized from two songs. But I still remember that my keyboard teacher was quite beautiful. She used to wear a floor-length skirt, and once in a while she would buy ice-creams for all of us. At that time, it was popular to sell ice cream in paper cubic boxes, maybe 2 inches each side, lined with plastic. Ice-cream was such a treat for us back then!

On this same motorcycle, Dad took my sisters and me to visit our grandmother. Now that I think about it, she lives only 15-17km from us, but the trip always took anywhere between 35 and 50 minutes because of the traffic. We would go on Ly Thuong Kiet St, then turn on to Hong Bang, then Trieu Quang Phuc, Hai Thuong Lan Ong, pass Cha Va Bridge, down to Tung Thien Vuong, pass Nhi Thien Duong Bridge to Quoc Lo 50. Starting from here, the condition of the street would get worse, and you cal totally a thin layer of brown-ish dust blown up from the ground because of all the vehicles passing by. When I was really little my feet barely touched the foot pegs; I had to grab Dad’s shirt super tight every time we passed by a pothole. I was too little to memorize the route back then (hey, I’m still bad with navigation now…) but good thing that Dad always liked to tell little stories about special locations on the route and that really helped me remember. It always smelled like Eastern medicine when we were around the Hai Thuong Lan Ong area. There would be three super tall buildings (Thuan Kieu Plaza) on the way. We would also pass by Dad’s elementary school, and passing by the school means we’re super close. Keep going for another 5 minutes and there will be a small country street to turn into. One time, somehow my dad overestimated our ability to navigate ourselves from the main street to Grandma’s place. I guess he thought that he’d taken us SO MANY TIMES on that Dream II motorcycle, and there were maybe two turns we had to make so there were no way we could have failed that mission. Obviously we had to prove him wrong. After several minutes posing next to pretty flowers and touching the shy plant (because the leaves fold inward and droop upon being touched), we almost got lost had it not been for some random guys pointing us to the right way. Thank goodness everyone knew everyone else in that neighborhood…

All those times, Dad always seem like a Superman to me, taking three little children to all kind of places on that motorcycle. Good thing there was no helmet rule back then, no way we could all fit on the motorcycle with helmets. That same Superman always rode the Dream II to pick me up when I was in elementary school. And several times, I was too focused on the jumping game with friends to notice the familiar plum Dream; Dad always just stayed there patiently to give me a few more minutes. After many years accompanying Superman to all the places, to grandma’s home, to the market, to take Supermom to business meetings, this beloved plum Dream II finally had to retire around 2007-2008. Dad switched to a Wave Alpha, and recently to a Click. Today, somehow the beauty of browsing the Internet make me come across this photo of Superman’s old motorcycle, and it really brought back lots of sweet memories.

1322552309_IMG_7032

===========================================================================

Originally posted in Vietnamese:

Ngày xưa bố chạy chiếc Dream II màu nho giống thế này một thời gian rất rất dài. Từ lúc mình ngồi phía trước, 2 chị ngồi phía sau, bố chở đến học đàn ở nhà cô giáo piano (Giang? Vân Anh?) ở trên đường Cô Giang. Học cho lắm vào đến giờ khả năng đàn chỉ bập bõm được đồ rê mí, nhớ thêm vài đoạn bài Nỗi nhớ dịu êm và Bốn mùa thay lá gọi là lòe thiên hạ là hết. Nhưng vẫn nhớ cô giáo hơi bị xinh, mặc váy dài chấm đất và thỉnh thoảng mua kem cho 3 chị em ăn. Kem lúc này bán trong hộp giấy bé hơn hộp mực, bên trong có lớp nilon. Cũng chiếc xe này bố chở các chị em về nhà nội. Quãng đường chỉ tầm 15-16 cây số nhưng đi phải 35- 40 phút. Từ Lý Thường Kiệt xuống Hồng Bàng, rồi Triệu Quang Phục, Hải Thượng Lãn Ông, đi qua cầu Chà Và, Tùng Thiện Vương, cầu Nhị Thiên Đường, xuôi theo quốc lộ 50. Đường đi bắt đầu xóc xéo dần, đất đỏ tung bụi mù. Lúc bé thật bé chân chỉ vừa chạm chỗ chống, mỗi lần đi qua ổ gà phải bám thật chặt sợ ngã xuống đường. Lúc còn nhỏ chưa nhớ được đường, cũng may bố rất hay kể chuyện và gọi tên các mốc nên mình vẫn nhớ. Khu Hải Thượng Lãn Ông sực lên mùi thuốc bắc. Chắc chắn sẽ phải đi qua 3 cái nhà cao tầng (Thuận Kiều Plaza). Rồi bên trái sẽ là trường học ngày xưa của bố, đến đấy là rất rất gần rồi, chạy thêm tầm 5 phút nữa sẽ có ngõ để rẽ vào. Có lần bố đánh giá quá cao khả năng tìm đường của các cô con gái, liền thả cho đi bộ từ đường lớn vào một mình. Lối này bố đã chở đi lại lắm lần trên chiếc Dream nho đấy mà sao lúc đi bộ tự nhiên thành… lạ hoắc. Các chị em sau khi mê mải õng ẹo hái hoa dâm bụt và sờ soạng hoa mắc cỡ thoải mái rồi thì tý nữa không tìm được đường về, may nhờ có người vẽ cho. Sao lúc ấy bố thật siêu nhân, một mình một ngựa thồ theo 3 đứa lít nhít. May hồi đó chưa bắt đội mũ bảo hiểm, chứ không chắc khó mà vừa. Cũng là siêu nhân bố, đem giấc mơ đến trường tiểu học đón mình. Nào ngờ mình mải mê chân đất nhảy dây, mắt thì cận thị hoàn toàn không thấy chiếc xe quen thuộc. Và siêu nhân bố kiên nhẫn dựng xe đợi cho mình nhảy thêm một hơi mấy vòng. Sau nhiều năm theo chân siêu nhân trên mọi nẻo đường, đưa bọn mình về quê, đi chợ mua cá tôm, đưa siêu nhân mẹ đi gặp đối tác (và kiên nhẫn chờ đợi dưới một tán cây rộng lớn nào đó), chiếc Dream màu nho này cuối cùng cũng phải ngậm ngùi nghỉ hưu. Bố đổi Wave Alpha cho nhẹ, rồi cách đây 2-3 năm lại đổi xe khác. Đột nhiên nhìn thấy hình chiếc xe siêu nhân ngày xưa, có chút xao xuyến trong lòng…