Category Archives: Family

Posted on 31 March, 2017 in Family, Jabbers

Tháng tư về. Đã bao lâu rồi mình không có khái niệm lắm về nghỉ hè. Nghiên cứu sinh như mình, hè cũng như đông, đều đặn lên office. Ngành của mình không có lab, chỉ cần máy tính. Hôm nao lười, ngại, có thể làm việc ngay tại nhà, với một còn mèo-lai-lợn cuộn tròn cạnh bên và một ly cà phê sữa đá trước mặt. Không còn những khi làm bài tập mong lấy điểm A. Ngày qua ngày có 2 loại việc: viết code, chạy code cho ra kết quả, hoặc cặm cụi viết và chỉnh sửa papers.

Nhưng mà, tháng tư về. Nghĩa là ở Sài Gòn sắp đến mùa chò nâu. Trường tiểu học mình nằm trên con đường rợp tán chò nâu. Giữa Sài Gòn gắt gỏng vẫn có những con đường như thế, dù trưa nắng vẫn rợp mát, yên lành. Có ai để ý cây chò trong những ngày thường. Chỉ đến trước mùa mưa, trước mùa hè của lưu luyến, chia tay, những cánh (?) chò nâu bắt đầu rơi xuống. Sung sướng nhất là khi đang đi bỗng có cơn gió mạnh thổi qua, và xung quanh mình cả trăm cánh chò nâu quay vần vũ, say sưa tít mù đến khi chạm đất. Mình vẫn nhớ những lúc vốc chò nâu tung lên thật cao, nhưng trẻ con người thì thấp, tay ngắm, chẳng tung cao được mấy. Những cánh chò nâu đấy không bao giờ diệu kỳ như khi vừa xoay tít từ trên cành.

Hè về, mùa hoa phượng. Đã bao lâu rồi không thấy một tán phượng trước sân trường? Mà hình như những cây phượng mình thấy đều ở trước một ngôi trường nào đó? Vì chỉ có học sinh mới lặng lẽ cặm cụi nhặt cánh hoa lành lặn, đẹp đẽ nhất, ép thành những chú bướm khô rồi len lén khoe xem của ai xinh xẻo sáng tạo hơn. Con trai thì nhặt nhị hoa đá gà, rõ là trò vô bổ :). Chỉ thương các ông bố bà mẹ, mỗi mùa hè sẽ tự nhiên thấy hoa phượng ép đầy trong sách, nhỡ tay làm rơi gãy mất thế nào lại chả bị khóc bù lu bù loa cho.

Lần cuối mình về Việt Nam là mùa hè năm 2010. Cũng như những hè khác, trời Sài Gòn nắng chang chang, như thiêu như đốt, nắng cháy người đến tận 5-6h chiều. Bố mẹ lúc ấy ở tạm căn nhà thuê trong hẻm nhỏ, nhà không có máy lạnh, mình phát ngốt vì nóng nhưng cũng không dám kêu than. Bố không nghe mình kêu nhưng vẫn thương con gái, thế là mỗi lần ăn trưa xong bố lấy cục đá lạnh thả vào thau nước, vắt giẻ lau hết sàn nhà. Trời nóng đổ lửa, thoáng chốc nước đã bay hơi, chỉ có sàn nhà gạch mát lạnh. Mình và bố dán minh xuống đất như thằn lằn nằm cho đỡ nóng. Bảy năm rồi đã chưa về, thành phố của mình đã có rất nhiều đổi khác. Mong mỏi lắm lần sau về mình sẽ có dịp một lần ra Bắc đi một chuyến cùng với đoàn Cơm Có Thịt, gặp những người mình đã lặng lẽ dõi theo, cảm phục rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ gặp. Rồi mình sẽ ôm ba lô đi thăm thú rất nhiều nơi ở Việt Nam, và quan trọng nhất là lăn về nhà ríu rít trò chuyện như chim với bố mẹ, như chưa hề có rất nhiều năm xa cách. Bàn ăn sẽ nhiều gấp đôi số món thường ngày, và mình sẽ trổ tài làm su kem cho bố mẹ ăn :).

Posted on 26 June, 2016 in Family

My younger sister decided to extend her stay in Vietnam for another three weeks as a Father’s Day gift to my Dad, and he’s totally delighted! He told her (and me) that now since my mom is in the US, sometimes it feels really, really lonely, and he doesn’t have anyone to talk to. Watching CNN/ BBC channels would get boring after a while. So does playing the guitar. He’s been taking my younger sister to the gym even when it’s really hot outside, and sometimes he even waits around to pick her up. Being lonely can be really scary, and I’m so, so glad that Tran got to go back and spend time with my parents as well as Vy. I still remember all the sweet memories with Dad from my childhood. My parents never, or very rarely let us eat candies since they’re just plain sugar, unhealthy, etc. But I still remember when I was in kindergarten, once in a while Dad would reach to his shirt pocket and gave me one red, round candy wrapped in clear plastic with stars on them. They were cherry-flavored and oh my gosh they tasted so, so good, better than any other candies I’d had. Later on, I learned that they were imported from the USA. My Dad barely spends money on himself, but when it comes to us, he always goes for the best quality. My sisters and I didn’t really get to eat lots of cakes when we were little either (not that we really care now, but at that time they looked so delicious, at least to me), but the few occasions when my Dad brought home  a couple slices for us to share, little did we know that they came from Brodard/ Givral, which were among the fancy cake stores in Saigon with prices probably double that of a regular store. After Tran bought the new flight ticket, Vy and Tran took my Dad out for dinner and they announced it to him in person. I could totally see the happy look on his face upon hearing the news. Dad, I’m so, so lucky to have you as a father, you’re absolutely the #1 man in my life. Happy [belated] Father’s Day, I’m super excited to see you this Christmas, and some day soon I’ll come back to Vietnam to browse the streets of Saigon with you!

On a totally different topic, I hiked Hanging Rock State Park a couple weeks ago with two friends. Yay for having a chance to get my hiking shoes out after four years (!). I didn’t go all the way to the tip of the Hanging Rock itself because I think I would have puked before reaching it, but I didn’t care anyway. It was a nice trip. I probably will return sometime soon, maybe this time just by myself and hike the longer Moore’s Wall loop. That will be some good time for self-reflection and meditation I guess, since I just can’t sit still in some yoga pose and meditate like normal people… The two-hour drive will be a pain though.

IMG_7698

My running resolution is going well. I’m about 80 miles ahead of schedule now, so I’m not too worried about covering the distance. These days usually I run 3 times a week, two medium 4-5 mile run on weekdays, and one longer run on the weekend. The American Tobacco Trail is great for the long weekend run because it has lots of shades and is very well-maintained, but at the same time, it has some seriously very mean bugs. Twice they scared the crap out of me and I ended up running an extra mile or two (!). I bought some DEET-free mosquitoes bands the other day, hopefully they work! Carrying the phone is getting more and more annoying, so I’m thinking about buying the Fitbit Surge. It has GPS so I won’t need my phone. But then, I’ll have to give up the music I guess. It’s also not really cheap, I think it costs about $220 now?

My friend Linh L. posted this on her Facebook the other day, and I just have to save a copy here for myself:

One good thing about life: everything is temporary. There can’t always be sunshine and rainbows, but thunderstorms also don’t last forever.

So, yes, keep calm and carry on.

“And I think to myself, what a wonderful world”

Posted on 10 May, 2016 in Family, Happy Moments

Last weekend I was out of town to attend a wedding in Ohio – it was a last minute decision since I got my ticket the weekend before, and was lucky to not have to worry about accommodations. I got some sneak peek at the venue, the gorgeous decorations, the beautiful flower arrangements, and even got to help laying out the seating chart cookies! (The idea is pretty neat – each guest has a cookie with their name and table number printed on top. The whole thing is edible so they can nibble on this while waiting for the food lol.) This is the third American wedding I’ve been to, and definitely the one that makes me most emotional, probably because I know the bride & groom a bit more. It was kind of funny how I really couldn’t sleep in on the wedding day, and I woke up before 9am – it felt like Christmas Day! I can honestly say that I think the wedding was perfect in pretty much every way, and it was something that probably many women dream of. Sarah & John, I’m so happy for you and I wish you a lifetime of happiness together <3

Seeing all the love and care the parents put into preparing for the wedding makes me miss my parents a ton. I think this is partially why I got so ridiculously emotional. It reminds me of my sister’s wedding in 2012 when several family members flew over from Australia, Canada, and Vietnam. My sister probably was under a lot of stress and expectation – she was the first among the cousins to get married after all – but she passed the stress test with flying colors. I don’t remember seeing my dad tearing up, but his look at my sister on her wedding day was so precious: full of love, care, and enormous pride. At the last minute, after lots of begging (and even some whining) from my sister and aunt, he agreed to sing a song during the reception. So, two nights before the wedding, he seriously practiced singing for hours along a Youtube video – so serious that my little cousin thought he was super into karaoke. Talking about parents, my parents are planning to come visit us in June/ July & I’m super excited! I hope they can manage to come visit me at my place, but even if they can’t, I’ll fly to CA to see the whole crew no matter what. There will be some awkward explanations to do, but I’ll figure out a way to deal with that. I haven’t seen Dad in 3 years and Mom in over a year! This time I have to remember to bring all the pieces of clothing that need alterations so my Mom can help me fix them. June can’t come quick enough!

Last note: My goal to run more than 67 miles in May might not come true – I stupidly injured my left foot last weekend over a tiny rock on the road. It’s on the way to recovery now but sometimes I still have to tiptoe a little bit. I intend to give it one more day of rest before trying to go on a gentle run. Dear foot, please recover soon since the weather is beautiful these days! I promise to be more careful while running :(.

Superman’s Honda Dream II

Posted on 01 March, 2016 in Family, Happy Moments, Jabbers

This was originally posted on Facebook, and is kept here for archiving purpose.

==============================================================================

My Dad used to ride a Honda Dream II motorcycle just like this for a very long time. I remember the times when I was sitting in front of Dad, and my two older sisters sitting behind him, heading to our music teacher’s house. I can’t remember the teacher’s name anymore… Giang or Van Anh, I think, and she used to live on Co Giang Street. Several years of taking keyboard/ piano lessons didn’t really help – now I can barely play the notes, and maybe have two sections memorized from two songs. But I still remember that my keyboard teacher was quite beautiful. She used to wear a floor-length skirt, and once in a while she would buy ice-creams for all of us. At that time, it was popular to sell ice cream in paper cubic boxes, maybe 2 inches each side, lined with plastic. Ice-cream was such a treat for us back then!

On this same motorcycle, Dad took my sisters and me to visit our grandmother. Now that I think about it, she lives only 15-17km from us, but the trip always took anywhere between 35 and 50 minutes because of the traffic. We would go on Ly Thuong Kiet St, then turn on to Hong Bang, then Trieu Quang Phuc, Hai Thuong Lan Ong, pass Cha Va Bridge, down to Tung Thien Vuong, pass Nhi Thien Duong Bridge to Quoc Lo 50. Starting from here, the condition of the street would get worse, and you cal totally a thin layer of brown-ish dust blown up from the ground because of all the vehicles passing by. When I was really little my feet barely touched the foot pegs; I had to grab Dad’s shirt super tight every time we passed by a pothole. I was too little to memorize the route back then (hey, I’m still bad with navigation now…) but good thing that Dad always liked to tell little stories about special locations on the route and that really helped me remember. It always smelled like Eastern medicine when we were around the Hai Thuong Lan Ong area. There would be three super tall buildings (Thuan Kieu Plaza) on the way. We would also pass by Dad’s elementary school, and passing by the school means we’re super close. Keep going for another 5 minutes and there will be a small country street to turn into. One time, somehow my dad overestimated our ability to navigate ourselves from the main street to Grandma’s place. I guess he thought that he’d taken us SO MANY TIMES on that Dream II motorcycle, and there were maybe two turns we had to make so there were no way we could have failed that mission. Obviously we had to prove him wrong. After several minutes posing next to pretty flowers and touching the shy plant (because the leaves fold inward and droop upon being touched), we almost got lost had it not been for some random guys pointing us to the right way. Thank goodness everyone knew everyone else in that neighborhood…

All those times, Dad always seem like a Superman to me, taking three little children to all kind of places on that motorcycle. Good thing there was no helmet rule back then, no way we could all fit on the motorcycle with helmets. That same Superman always rode the Dream II to pick me up when I was in elementary school. And several times, I was too focused on the jumping game with friends to notice the familiar plum Dream; Dad always just stayed there patiently to give me a few more minutes. After many years accompanying Superman to all the places, to grandma’s home, to the market, to take Supermom to business meetings, this beloved plum Dream II finally had to retire around 2007-2008. Dad switched to a Wave Alpha, and recently to a Click. Today, somehow the beauty of browsing the Internet make me come across this photo of Superman’s old motorcycle, and it really brought back lots of sweet memories.

1322552309_IMG_7032

===========================================================================

Originally posted in Vietnamese:

Ngày xưa bố chạy chiếc Dream II màu nho giống thế này một thời gian rất rất dài. Từ lúc mình ngồi phía trước, 2 chị ngồi phía sau, bố chở đến học đàn ở nhà cô giáo piano (Giang? Vân Anh?) ở trên đường Cô Giang. Học cho lắm vào đến giờ khả năng đàn chỉ bập bõm được đồ rê mí, nhớ thêm vài đoạn bài Nỗi nhớ dịu êm và Bốn mùa thay lá gọi là lòe thiên hạ là hết. Nhưng vẫn nhớ cô giáo hơi bị xinh, mặc váy dài chấm đất và thỉnh thoảng mua kem cho 3 chị em ăn. Kem lúc này bán trong hộp giấy bé hơn hộp mực, bên trong có lớp nilon. Cũng chiếc xe này bố chở các chị em về nhà nội. Quãng đường chỉ tầm 15-16 cây số nhưng đi phải 35- 40 phút. Từ Lý Thường Kiệt xuống Hồng Bàng, rồi Triệu Quang Phục, Hải Thượng Lãn Ông, đi qua cầu Chà Và, Tùng Thiện Vương, cầu Nhị Thiên Đường, xuôi theo quốc lộ 50. Đường đi bắt đầu xóc xéo dần, đất đỏ tung bụi mù. Lúc bé thật bé chân chỉ vừa chạm chỗ chống, mỗi lần đi qua ổ gà phải bám thật chặt sợ ngã xuống đường. Lúc còn nhỏ chưa nhớ được đường, cũng may bố rất hay kể chuyện và gọi tên các mốc nên mình vẫn nhớ. Khu Hải Thượng Lãn Ông sực lên mùi thuốc bắc. Chắc chắn sẽ phải đi qua 3 cái nhà cao tầng (Thuận Kiều Plaza). Rồi bên trái sẽ là trường học ngày xưa của bố, đến đấy là rất rất gần rồi, chạy thêm tầm 5 phút nữa sẽ có ngõ để rẽ vào. Có lần bố đánh giá quá cao khả năng tìm đường của các cô con gái, liền thả cho đi bộ từ đường lớn vào một mình. Lối này bố đã chở đi lại lắm lần trên chiếc Dream nho đấy mà sao lúc đi bộ tự nhiên thành… lạ hoắc. Các chị em sau khi mê mải õng ẹo hái hoa dâm bụt và sờ soạng hoa mắc cỡ thoải mái rồi thì tý nữa không tìm được đường về, may nhờ có người vẽ cho. Sao lúc ấy bố thật siêu nhân, một mình một ngựa thồ theo 3 đứa lít nhít. May hồi đó chưa bắt đội mũ bảo hiểm, chứ không chắc khó mà vừa. Cũng là siêu nhân bố, đem giấc mơ đến trường tiểu học đón mình. Nào ngờ mình mải mê chân đất nhảy dây, mắt thì cận thị hoàn toàn không thấy chiếc xe quen thuộc. Và siêu nhân bố kiên nhẫn dựng xe đợi cho mình nhảy thêm một hơi mấy vòng. Sau nhiều năm theo chân siêu nhân trên mọi nẻo đường, đưa bọn mình về quê, đi chợ mua cá tôm, đưa siêu nhân mẹ đi gặp đối tác (và kiên nhẫn chờ đợi dưới một tán cây rộng lớn nào đó), chiếc Dream màu nho này cuối cùng cũng phải ngậm ngùi nghỉ hưu. Bố đổi Wave Alpha cho nhẹ, rồi cách đây 2-3 năm lại đổi xe khác. Đột nhiên nhìn thấy hình chiếc xe siêu nhân ngày xưa, có chút xao xuyến trong lòng…